Khi thám tử hầu con các đại gia
Tháng 12 5th, 2009 by admin
Một người mẹ quá bận rộn với việc kiếm tiền – coi trọng đồng tiền đến nỗi không còn nhớ ngày sinh tháng đẻ của cậu con trai mình, và nghĩ rằng tiền sẽ giải quyết được mọi vấn đề… Một người mẹ khác lại tự biến con gái mình trở thành một cái máy để thực hiện những tham vọng ngờ nghệch của chính mình…
Tôi làm nghề tư vấn tâm lý, kiêm dịch vụ thám tử tư đã nhiều năm nay. Có thể nói, trong cái nghề mới mẻ này có những câu chuyện rất khó tin, hoặc vô lý đến tức cười. Với nguyên tắc của nghề nghiệp, tôi không được phép tiết lộ những gì “thân chủ” yêu cầu. Ngày mới vào nghề, tôi thường bị ám ảnh về những câu chuyện kỳ lạ đó, nhưng dần dần cũng quen và cảm thấy chẳng quan trọng gì, thậm chí quên được càng tốt. Nhiệm vụ của tôi là phục vụ khách hàng, đôi bên cùng có lợi và không vi phạm luật pháp – đơn giản chỉ có thế.
Câu chuyện thứ nhất
Lần ấy, khách hàng của tôi là một phụ nữ, chỉ cần nhìn qua bề ngoài cũng biết thuộc tầng lớp đại gia. Chị yêu cầu tôi đi tìm cậu con trai mới lớn (13 tuổi) đã bỏ nhà đi gần 5 ngày. Những khách hàng như thế không hiếm, tôi đã tiếp rất nhiều, nhưng người phụ nữ này để lại ấn tượng rất kỳ quặc.
Thứ nhất, chị ta không nhớ rõ ngày sinh tháng đẻ của con trai mình. Thứ hai, và cũng là điều quan trọng nhất đối với chúng tôi là chị ta không có đến một tấm ảnh (hiện nay) của con trai. Thứ ba, chị luôn phàn nàn rằng không có nhiều thời gian dành cho việc này. Nói chung, chị ta đến với dịch vụ chúng tôi một cách vẻ như miễn cưỡng.
Rồi cuối cùng chị nói: “…các anh làm thế nào thì làm, trong vòng ba ngày phải tìm được thằng bé, chi phí hết bao nhiêu không quan trọng…”. Tôi có giải thích với chị, việc này không hề đơn giản, để tìm được đứa bé chúng tôi cần rất nhiều thông tin: tính cách đứa bé, bạn bè, các mối quan hệ, sở thích… Nhưng chị lại phàn nàn: “…tôi không có nhiều thời gian, mà cũng chẳng biết nó có bao nhiêu bạn bè, còn sở thích của nó hình như chơi game thì phải…”.
Ngừng một lát, chị rút điện thoại gọi cho ai đó và nói với tôi: “Thế này nhé, chị sẽ giao việc này cho một nhân viên của chị. Cậu ta sẽ có trách nhiệm liên lạc để cung cấp những gì em cần… Chị ít thời gian lắm!”.
Thú thực, tôi bắt đầu cáu khi nghe một người mẹ nói về con mình một cách qua loa, vô cảm như vậy. Tôi rất muốn từ chối hợp đồng vì rất khó để thực hiện với những thông tin chẳng rõ ràng cùng cách làm việc thiếu nhiệt tình của thân chủ.
Cũng rất may cái cậu nhân viên mà chị ta giới thiệu để làm việc với chúng tôi lại khá hiểu biết về cậu ấm đang bỏ nhà. Và cũng rất may cho chị ta, cậu ấm bỏ nhà kia chẳng đi đâu xa, chỉ mải chơi game nên chẳng khó khăn lắm cho các thám tử bàn phím của chúng tôi. Chỉ trong vòng hai ngày, với một cái nick trên mạng chúng tôi đã lần ra cậu ấm ấy.
Khi tìm thấy cậu bé, chúng tôi mừng rỡ báo tin cho chị ta, nhưng chỉ nhận được câu trả lời lạnh lùng: “Tốt quá, hết bao nhiêu tiền thì nhớ ghi hoá đơn cho đầy đủ nhé”. Một lần nữa tôi thật sự choáng váng với người mẹ kỳ lạ này. Tôi không thể hiểu nổi, người phụ nữ giàu có, sang trọng, rất hiểu biết lại có lối cư xử với đứa con của mình như vậy. Lúc nào cũng chỉ nói đến thời gian và tiền bạc.
Một thời gian sau, chị ta lại tìm đến chúng tôi và lại phàn nàn rằng, cậu bé bây giờ trở nên lầm lỳ, ít nói, đôi lúc cáu bẳn đập phá lung tung… Chị muốn chúng tôi đưa tư vấn tâm lý đến nhà để chữa trị căn bệnh kỳ quặc đó. Lần này thái độ của chị có vẻ căng thẳng, lo sợ và khẩn khoản nhờ cậy chúng tôi hơn. Đây cũng là công việc không lạ gì với chúng tôi thế nên tôi đồng ý. Những cậu ấm ở lứa tuổi này thông thường mắc vài chứng bệnh thuộc dạng sang chấn tâm lý, chỉ thích thể hiện sự quan trọng của bản thân, hoặc chứng tỏ mình là người lớn… không có gì nguy hại.
Thế nhưng tôi đã lầm khi tiếp xúc với cậu bé. Đó là một thiếu niên mắc bệnh trầm cảm nghiêm trọng mà căn nguyên của nó không gì khác chính là sự “bỏ rơi” của những người thân trong gia đình (ở đây là người mẹ). Suốt ngày cậu bé giam mình trong phòng chẳng chịu tiếp xúc với ai ngoài màn hình vi tính. Chỉ khi nói về thế giới mạng, cậu ta mới hào hứng và chịu tiếp xúc. Để tiếp cận được với cậu bé, tôi đã phải trở thành một người bạn chat.
Cũng từ đây tôi hiểu được tâm hồn bị tổn thương của cậu ta. Trong lúc trò chuyện, bao giờ cậu ta cũng có nói đến nỗi buồn, sự cô đơn, chán nản… với cuộc sống. Và thỉnh thoảng nói đến việc muốn bỏ đi một nơi nào đó thật xa – nơi mà chẳng ai có thể tìm thấy cậu ta nữa.
Rồi một lần cậu muốn rủ tôi trốn đi cùng. Cậu ta nói: “Tớ đã chuẩn bị rất kỹ cho chuyến đi, nếu cậu đồng ý mai gặp nhau ở địa điểm M…”. Tôi bắt đầu thấy sợ và tìm cách khuyên bảo cậu bé, tôi biết căn bệnh trầm cảm của cậu ấy mỗi ngày một nặng, cứ đà này không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Tôi tìm gặp mẹ cậu bé để tìm cách giải quyết, nhưng cũng như những lần trước, chị ta vẫn phàn nàn về thời gian rồi ráo hoảnh nói: “Các anh có cách nào thay đổi được nó trong thời gian ngắn nhất không? Chi phí bao nhiêu cũng được…”. Tôi rất muốn gào vào mặt chị ta rằng, việc này không thể giải quyết bằng tiền, cũng không thể chữa trị như khi người ta đau bụng, cứ uống thuốc là khỏi; việc này cần sự phối hợp của chị và chị là người quan trọng nhất, chỉ có chị mới chữa được căn bệnh của cậu bé – chị là mẹ nó!
Nhưng tất cả những gì tôi muốn nói đều không lọt vào được đôi tai đeo đầy trang sức của bà chủ. Với chị ta tất cả đều có thể giải quyết bằng việc thuê mướn, và cái khẩu hiệu “không có thời gian” vẫn quan trọng nhất. Tôi thật sự thất vọng, tìm cách tháo lui vì tôi biết không thể làm gì cho cậu bé, chúng tôi chỉ là những người hỗ trợ bên ngoài, không thể có liều thuốc tiên nào chữa được căn bệnh trầm cảm ấy.
Tôi không thể hiểu nổi, người ta kiếm thật nhiều tiền để làm gì khi điều quan trọng, hiển hiện ngay trước mắt không được giải quyết!? Thời gian – tiền bạc – địa vị… liệu có ý nghĩa gì khi đứa con thân yêu của mình không trở thành một con người bình thường!? Đây là điều mù quáng nhất mà tôi đã gặp phải, và hằng ngày nó vẫn diễn ra trong nhiều gia đình khá giả. Họ cứ mải mê kiếm tìm danh lợi và cho rằng nếu có được điều đó sẽ có tất cả. Chưa bao giờ họ tự hỏi rằng, mải mê kiếm tiền để làm gì?
Câu chuyện thứ hai
Khác với vị thân chủ trước, lần này khách hàng tôi là một bà mẹ dành hơn 100% thời gian cho con cái. Tất cả dành cho con cái, những tham vọng lớn lao đều được đổ dồn vào đứa con gái tội nghiệp. Chị muốn con gái trở thành một thiên tài, vì chị nghĩ rằng, với điều kiện vật chất và sự quan tâm đặc biệt, con chị phải trở thành một thiên tài. Oái oăm thay, cô bé mới lớn không những không trở thành thiên tài mà mắc phải chứng bệnh có thể tạm gọi là cận hoang tưởng. Lúc nào cô bé cũng nghĩ mình sắp chết, và trở nên não nề một cách lạ lùng.
Tôi không biết trước khi tìm đến dịch vụ của chúng tôi, người mẹ đáng thương này đã làm gì với con gái. Nhưng khi chị dẫn con gái đến gặp chúng tôi, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn rười rượi của cô bé, tôi biết chắc chắn rằng, đó là căn bệnh về tâm lý vì những áp lực của người lớn.
Bằng kinh nghiệm, tôi biết ngay việc đầu tiên cần phải giải quyết chính là vấn đề của người mẹ. Thế nhưng khi tôi mới chỉ bắt đầu đặt vấn đề thì lập tức “thân chủ” nói một thôi một hồi đại loại rằng, chị đã làm tất cả vì con, nó muốn gì chị cũng chiều, trong nhà chị chẳng thiếu thứ gì… miễn là nó học hành cho tốt. Chị đã cho nó học ở trường tốt nhất, thuê gia sư tốt nhất, làm mọi cách tốt nhất… cho nó! Vậy mà nó luôn buồn bã, hay khóc một mình!
Tôi khuyên chị ta nên để cô bé được tự do đôi chút, đừng quan tâm một cách thái quá đến những vấn đề riêng tư của cô bé, chẳng hạn như để cô bé tự do lựa chọn bạn bè. Cũng ngay lập tức chị ta phản đối: không thể được! Bây giờ ngoài đường rất nhiều chuyện phức tạp, bạn bè nó là ai chị phải biết. Chị sợ lắm! Cái tuổi này chỉ cần lơi lỏng là mất con chứ chẳng đùa!
Như vậy đã rõ, vấn đề ở đây chính là người mẹ chứ không phải cô bé. Bà mẹ này nuôi con theo lối “lập trình”, tất cả phải được kiểm soát. Và để đả thông được vấn đề của chính người mẹ là điều vô cùng khó khăn với chúng tôi. Lúc nào người mẹ này cũng “phản biện” một cách không khoan nhượng. Tất cả chỉ để chứng minh cái tôi bướng bỉnh và thô lỗ của chính mình. Đến nỗi tôi phải nói rằng, nếu chị cảm thấy mình đúng còn tìm đến chúng tôi làm gì? Đến nước này thì bà mẹ bướng bỉnh nọ mới chịu xuống nước và thú thật: “… hai hôm trước chị đọc trong nhật ký của nó, thấy nó có ý định tự vẫn… Chị sợ quá! Nghe nói các cậu có dịch vụ theo dõi và quản lý con cái tốt nên chị mới đến…”.
Một lần nữa tôi lại muốn gào lên rằng, dịch vụ – cái dịch vụ này nó không như thuốc Tây, cho uống là khỏi, cũng không phải nơi rửa xe máy, bơm nước lên là sạch… Nó rất khó! Nó cần sự thấu hiểu của tôi, của chị và đương nhiên chị mới là người quyết định! Nói một cách khác, chính chị là nguyên nhân của mọi chuyện. Con gái chị đã lớn, nó có cuộc sống riêng của nó, chị không thể áp đặt quan điểm của chị lên nó, đừng biến con cái thành nơi chứa đựng tham vọng của mình v.v và v.v.
Thế nhưng tôi cũng thừa biết, có nói thế nào đi nữa người mẹ này cũng khó nhận ra, hoặc chẳng bao giờ chịu nhận ra mình đang sai lầm. Vì chị coi chúng tôi như một liều thuốc chỉ cần trả bằng tiền thì mọi chuyện sẽ được giải quyết. Cũng như chị coi con gái của mình như một cái computer, cứ nhồi tất cả các phần mềm sẽ trở nên hoàn hảo. Và hậu quả là con chị trở nên như thế này.
Tranh luận mãi cũng chán, chị dẫn con bỏ đi, không quên buông thêm một câu: “Tưởng các cậu có phương pháp nào hay, chứ thế này thì chán quá!”. Nhìn hai mẹ con họ dắt nhau ra xe hơi, tôi vừa thương vừa giận. Chỉ tội cho cô bé, đáng ra với tất cả những điều kiện vật chất tốt như vậy nó phải hạnh phúc lắm. Chỉ có điều, tham vọng của người sinh ra nó quá lớn, quá bảo thủ và quá ngốc nghếch mà thôi
(trích từ buonchuyen.info)









