Archive for the '2. Chuyện Trong Nghề' Category

Chị Nguyễn Thanh T. ở quận Tân Bình, TP HCM sau nhiều ngày theo dõi, biết được chính xác chồng mình và tình nhân đang vào một khách sạn tại khu du lịch Bình Quới. Trước khi “tấn công”, chị đã điện thoại hỏi ý kiến luật sư Huỳnh Minh Vũ: “Tôi với thằng em trai đang đứng trước cổng khách sạn, đem theo đủ “đồ chơi” như máy ảnh, máy quay phim và một… cái kéo. Theo luật sư, tôi phải làm gì để có đầy đủ tang chứng, vật chứng?”.

Luật sư hỏi chị đem kéo để làm gì, chị trả lời tỉnh queo: “Yên tâm, tôi không làm gì gây thương tích, chỉ xin cô ấy tí tóc thôi”. Và dù ông Vũ cố gắng

Read Full Post »

Một người mẹ quá bận rộn với việc kiếm tiền – coi trọng đồng tiền đến nỗi không còn nhớ ngày sinh tháng đẻ của cậu con trai mình, và nghĩ rằng tiền sẽ giải quyết được mọi vấn đề… Một người mẹ khác lại tự biến con gái mình trở thành một cái máy để thực hiện những tham vọng ngờ nghệch của chính mình…

Read Full Post »

Ở cái đất Sài Gòn này, có đến hàng chục công ty khẳng định họ có các dịch vụ thám tử chuyên nghiệp”, Lâm, một ‘thám tử’ xuất thân từ nghề vệ sỹ, nói. “Tất nhiên, không ít trong số đó đều làm việc khá uy tín. Nhưng nói về giấy phép… thì lại là chuyện khác”.

Read Full Post »

Gia đình khá giả, bố mẹ có địa vị trong xã hội, bản thân lại xinh xắn và học giỏi nên Quỳnh, nữ sinh một THPT ở Hà Nội, được nhiều kẻ “trồng cây si”, trong đó có Nam. Với vẻ ngoài lịch lãm, ăn nói có duyên nên chẳng mấy chốc, Nam đã loại hàng chục “đối thủ”, lọt được vào mắt xanh của Quỳnh. Tuy nghĩ con yêu sớm song vì tôn trọng con, thời gian đầu, bố mẹ cô không phản đối nhiều. Nhưng sau đó qua bạn bè, người quen, ông bà Mai biết được chân tướng thật của Nam, “con rể tương lai” là một kẻ nghiện ngập, không nghề nghiệp, suốt ngày nghĩ cách “xoay tiền” người thân quen để thỏa mãn cơn nghiện.

Read Full Post »

Tôi gặp nữ thám tử xinh đẹp Thu Hằng vào một buổi trưa hè tháng 6 dưới cái nóng oi ả của Hà Nội, tay gạt mồ hôi trên trán và uống vội cốc nước lạnh, Hằng nói: “Em chỉ có 30 phút để nói chuyện với anh thôi đấy, em phải bay vào Sài Gòn ngay có công chuyện. Nghề thám tử đối với phận nữ như như tụi em nhọc nhằn lắm… nhưng cũng nhiều niềm vui và quan trọng nhất là nó góp phần làm đẹp xã hội”…

Read Full Post »

Thời gian trở lại đây, Đường dây nóng Báo CAND nhận được không ít thông tin phản ánh của độc giả về việc bị một số đối tượng lừa đảo tiền qua mạng Chat, hộp thư điện tử. Số tiền mà các đối tượng trên lừa được lên đến hàng chục triệu đồng… Phóng viên Báo CAND đã làm việc với Trung tâm An ninh mạng Bkis để tìm hiểu thêm về vấn đề này.

Read Full Post »

Những “vụ án kỳ lạ”

Cuộc sống càng phức tạp, xã hội càng nhiều bí ẩn thì nhu cầu tìm đến dịch vụ thám tử tư ngày càng cao. Bức xúc nhất có lẽ là các phu nhân muốn tỏ “đường đi lối về” của các đức ông chồng, bên cạnh đó là những mong muốn tìm người thân đi lạc, tìm con cái đoàn tụ gia đình hay truy ra cha sinh mẹ đẻ…

Toàn những bức xúc mà chẳng có cơ quan công an hay cấp chính quyền nào có thể can thiệp được. Tự thân làm thì quá khó đối với những người ít hiểu biết pháp luật, thiếu thời gian, máu mạo hiểm thấp và nhất là không thể “ chường mặt” ra cho địch thủ hay đối tượng biết. Bởi những lẽ đó nhờ đến dịch vụ thám tử tư luôn là con đường ngắn và hiệu quả nhất.

Read Full Post »

Rượt đuổi kẻ rượt đuổi

“Nó khoảng 30 tuổi, mặc áo kẻ, quần bò, ngồi trên xe Dream II, đội mũ đen. Ông đến ngay nhé!”. Hùng dặn ông Chương cứ ngồi trong quán khoảng một tiếng nữa rồi đi ra bình thường. Ông sẽ rẽ vào một số cửa hàng, hiệu sách mua bán vài thứ và đừng ngó nghiêng tỏ ra nghi ngờ hay sợ hãi…

Trước khi xuất phát các thám tử được xác định: tên theo dõi ông Chương này vô cùng quan trọng. Hắn là đầu mối duy nhất chính thức liên quan đến thủ phạm khủng bố. Hắn không có một dữ liệu nào nằm trong tay thám tử nên bằng mọi giá phải bám theo tên này…

Read Full Post »

Đi tìm bằng chứng

Chị Nguyễn Thanh T. (nhà ở Q.Tân Bình, TPHCM), sau nhiều ngày theo dõi, biết được chính xác chồng mình và tình nhân đang vào một khách sạn tại khu du lịch Bình Quới. Trước khi “tấn công”, chị đã điện thoại hỏi ý kiến luật sư: “Tôi với thằng em trai đang đứng trước cổng khách sạn, đem theo đủ “đồ chơi”: máy ảnh, máy quay phim và một… cái kéo. Theo luật sư, tôi phải làm gì để có đầy đủ tang chứng, vật chứng?…”.

Tôi hỏi chị đem kéo để làm gì, chị trả lời tỉnh queo: “Luật sư yên tâm, tôi không làm gì gây thương tích, chỉ “xin” cô ấy tí tóc thôi!…”. Và, dù tôi đã cố gắng giải thích, khuyên can, vẫn không ngăn nổi cơn thịnh nộ của chị. Kết quả, chị T. có được biên bản làm việc của công an phường sở tại đem về cất giữ để lấy ra uy hiếp chồng khi cần.

Hành trình bắt ghen của chị Lê Kim N. (41 tuổi, ở Q.3) là một chặng đường vất vả và hao tốn. Từ khi lên chức trưởng phòng, chồng chị thường xuyên đi sớm về trễ, nhắn tin khuya. Hỏi thì chồng chị trả lời “xử lý công việc”. Không tin, chị N. quyết tâm “phá án”.

Tài xế riêng của chồng chị bắt đầu được nhận hai đầu lương vì kiêm thêm việc “thám tử”. Mỗi đêm, anh tài xế phải báo cáo cho chị mọi động tĩnh trong ngày của chồng chị. Chị N. còn bỏ tiệm uốn tóc để trực tiếp theo dõi chồng ở những địa điểm nhạy cảm. Cuối cùng, chị N. cũng nắm được bằng chứng phản bội. Để chồng hết chối tội, chị gửi đơn đến công ty chồng và công an địa phương kèm theo vật chứng. Tuy nhiên, cả hai nơi nhận đơn đều lắc đầu phủ định.

Bức ảnh chụp từ phía sau không rõ mặt, chẳng thể xác định người trong ảnh là chồng chị. Mà nếu đúng là chồng chị thì việc vào quán uống cà phê, nói chuyện thân mật với một cô gái không đủ để khẳng định hai người có quan hệ bất chính. Sau hơn năm trời sa đà vào chuyện bắt ghen, cuối cùng chị N. nhìn lại mà giật mình: Nhan sắc tàn phai, công việc bị bỏ phế, bếp núc nguội lạnh, con cái học hành sa sút… Trách sao chồng đã chán càng thêm chán!

Bên cạnh việc ghen có căn cứ và bắt ghen chính xác, nhiều người vợ chỉ nhìn vào hiện tượng chồng đi sớm về khuya, có mùi nước hoa bên tai, có vết son trên áo, có nội dung tin nhắn “ngọt ngào” một chút… là lập tức nổi cơn tam bành mà không cho chồng phân bua!

Nhiều bà vợ biết chồng mình có thói trăng hoa, đã dàn cảnh cho người đàn bà khác quyến rũ, mê hoặc… để bắt tại trận và “xử”. Lại có nhiều người phụ nữ không lo làm ăn, chỉ “thị sát” chồng mình bằng cách thu thập tin tức, chụp ảnh hoặc thuê thám tử tìm kiếm… để có bằng chứng theo kiểu “hết đường chối cãi”, rồi chửi bới, quậy phá…

Có người bình tĩnh hơn, mục đích bắt ghen của họ là kiếm bằng chứng để nhờ công an, ủy ban, Hội Phụ nữ hoặc thủ trưởng cơ quan đơn vị của chồng can thiệp, giải hòa nhằm bảo vệ hạnh phúc gia đình hoặc có thể xin ly hôn, tố giác hành vi ngoại tình của chồng/vợ mình.

Người ta cần bằng chứng vì nhiều mục đích và nguyên do khác nhau nhưng đều xuất phát từ bản chất của việc ngoại tình là lén lút; những người ngoại tình chẳng bao giờ chịu thừa nhận nếu không có bằng chứng cụ thể. “Cô không có bằng chứng thì đừng có nói”, là lý lẽ đầu môi của nhiều người bị nghi là ngoại tình. Chưa tính đến việc kiện thưa, có “chứng, lý” sẽ dễ nói chuyện với “đối phương” hơn. Ngoài ra, việc tìm kiếm bằng chứng ngoại tình còn là để có căn cứ nhờ đến pháp luật bảo vệ chế độ hôn nhân một vợ một chồng, xử phạt người có hành vi vi phạm.

Chứng cứ “chung sống như vợ chồng”

Nhiều người còn rất mơ hồ thế nào là chứng cứ “ngoại tình” và việc vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng đến mức độ nào sẽ bị xử lý hành chính, “cỡ” nào sẽ thành phạm tội hình sự.

Chứng cứ của “ngoại tình” ở đây được hiểu là tất cả những tài liệu, bằng chứng liên quan đến quan hệ bất chính. Có thể là thư từ, hình ảnh, số điện thoại, nội dung tin nhắn… chứng minh sự liên lạc giữa hai người; việc chung sống (bao gồm việc ăn, ở, sinh hoạt chung, dùng chung thu nhập…) được những người xung quanh, chính quyền cơ sở xác nhận, lời khai của người làm chứng, sự kiểm tra và lập biên bản về việc chung sống như vợ chồng trái pháp luật của công an địa phương; sự thừa nhận của một hoặc hai bên vi phạm; việc có con chung, làm ăn chung, có tài sản chung… càng dễ xác định và tìm kiếm bằng chứng.

Việc chung sống như vợ chồng thường được chứng minh bằng việc có con chung, được hàng xóm và xã hội xung quanh coi như vợ chồng, có tài sản chung đã được gia đình, cơ quan, đoàn thể giáo dục mà vẫn tiếp tục duy trì quan hệ đó…

Như vậy, chứng cứ của tội “ngoại tình” là rất rộng, không phải chỉ là chuyện nam nữ “gần nhau”, như một số người lầm tưởng. Về tội “ngoại tình”, luật Hàn Quốc quy định rõ ràng: người nào đang có vợ, có chồng mà có hành vi quan hệ tình dục với người khác thì bị phạt tù đến hai năm. Còn luật ta không đề cập thẳng hành vi này nên không ít người đã khéo “lạng lách”, “chùi mép”.

Tuy nhiên, dù có đủ chứng cứ về hành vi ngoại tình và người trong cuộc có mạnh dạn làm đơn tố cáo đi chăng nữa, thì việc xử lý hành vi vi phạm cũng chẳng dễ dàng. Về nhận thức chủ quan, người vi phạm phải biết rõ rằng người mà mình đang chung sống là đang có vợ/chồng. Trường hợp họ không biết, chẳng hạn như người kia lừa dối, bịa đặt là đang sống độc thân hoặc đã ly hôn… thì không thể xử lý hình sự người vi phạm được, vì thực tế họ chỉ là nạn nhân.

Trong thực tế tư vấn, nhiều người khi nghe luật sư trình bày và phân tích về chứng cứ, các tình tiết và điều kiện xảy ra để có thể xử lý hình sự người vi phạm thì chép miệng, thở dài: “Sao mà nhiêu khê, khó khăn quá vậy!”. Xử lý hành chính thì nhiều người cho là quá nhẹ, có đáng gì đối với người lắm tiền, nhiều của.

Do vậy, tâm trạng chung những “nạn nhân” của việc vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng là không bao giờ cảm thấy thỏa mãn sau khi được tư vấn, dù luật sư đã hết lời phân tích. Nhiều người còn đề nghị luật sư nên có ý kiến để sửa đổi luật! Cứ vi phạm là phải “xử tù” hoặc có xử phạt hành chính, phạt tiền thì nâng lên đến… vài chục triệu đồng mới răn đe được các ông chừa thói “mèo mả gà đồng”.

“Rào chồng” bằng vòng tay yêu thương

Một khi trong lòng đã có sự ghen tuông, nghi ngờ người bạn đời “vượt rào”, người trong cuộc thường không còn sáng suốt để phân tích đúng sai, phải trái hoặc tự kiềm chế nên khi đi bắt ghen, rất dễ xảy ra những chuyện đáng tiếc. Nhiều người đi bắt ghen đã đánh ghen, dùng vũ lực gây thương tích, chửi bới gây rối trật tự công cộng hoặc có hành vi làm nhục “đối tượng”, như cởi quần áo, cắt tóc…

Nghiêm trọng hơn là các hành vi dùng hóa chất hủy hoại nhan sắc, hành vi cắt “của quý” của các đức ông chồng. Làm như vậy, người bắt ghen có thể “hả giận” đôi chút, nhưng sẽ không thể tránh khỏi đối mặt với cảnh “kẻ tù, người tội” mà đối tượng gánh chịu hậu quả nặng nề nhất là những đứa con.

Những hành vi như bí mật theo dõi, đột nhập vào nhà riêng của người khác hay nhà hàng, khách sạn, nhà trọ, quán cà phê… để bắt tận tay hoặc để quay phim, chụp ảnh chẳng những không thu được kết quả gì mà còn có nguy cơ vi phạm pháp luật, chẳng hạn như phạm vào tội xâm phạm chỗ ở của công dân v.v…

Việc tìm ra chứng cứ với mục đích có đủ chứng lý để dễ nói chuyện, dễ phê phán, vạch trần thói hư tật xấu của vợ hoặc chồng mình mang ý nghĩa góp ý xây dựng; hoặc tìm kiếm chứng cứ để nhờ đến các cơ quan chức năng hòa giải hay để thưa ra pháp luật về tội “vi phạm chế độ hôn nhân một vợ, một chồng”… là cần thiết. Nhưng, điều quan trọng là thu thập và tìm kiếm chứng cứ thế nào cho hợp lý, hợp tình và đúng luật. Cần lưu ý, “chứng cứ”, như đã phân tích ở trên, là rất rộng, chứ không phải cứ chăm chăm vào chuyện nam nữ “gần” nhau.

Nhiều người đã không tiếc tiền để thuê dịch vụ thám tử tư. Thực tế hoạt động này là lén lút, vì Nghị định 108/2006/NĐ-CP ngày 22/9/2006 của Chính phủ đã nghiêm cấm, những người làm dịch vụ này đã lách luật với tên gọi là dịch vụ cung cấp thông tin. Vì thế, không ít người bị dịch vụ thám tử dùng kỹ thuật ghép hình hoặc cung cấp thông tin không đúng sự thật… Hậu quả là mất tiền, “chứng cứ” không có giá trị, hạnh phúc gia đình có nguy cơ đổ vỡ…

Tóm lại, trong đời sống hôn nhân, mỗi người nên tự giác với chính mình, không có gì bằng lòng chung thủy, tình yêu thương, sự tôn trọng và tin tưởng. Hãy bảo vệ ngay từ khi còn hạnh phúc, vì “phòng” luôn hữu hiệu hơn là “chống”. Trường hợp phát hiện có ngoại tình, người trong cuộc hãy bình tĩnh tìm cách góp ý, nhắc nhở, khuyên ngăn. Trong trường hợp thật cần thiết mới buộc phải tìm bằng chứng ngoại tình, nhưng việc thu thập phải cẩn trọng, tránh chuyện bắt ghen, đánh ghen. Về phía các nhà làm luật, cũng nên nghiên cứu sửa đổi pháp luật sao cho hoàn thiện, dễ thực thi, không có những khoảng “hở” và vùng “mờ”, bảo đảm luật thật sự đi vào cuộc sống.
Theo Afamily / Phụ nữ

Read Full Post »

Nhưng theo tinh thần chung của một số Nghị định của Chính phủ, loại hình hoạt động này bị cấm. Câu hỏi được đặt ra từ cuộc sống, nên mở hay trói hoạt động này?

Cấm vẫn mọc như nấm

Nhiều doanh nghiệp với nhiều tên gọi trên hai địa bàn TPHCM và Hà Nội vẫn cho đăng công khai trên Internet những thông tin quảng bá rầm rộ dịch vụ thám tử tư, điều tra. Gõ từ khóa thám tử tư trên Google, chúng tôi tìm thấy hơn 20 website các Cty có trụ sở chính đóng trên địa bàn TPHCM và Hà Nội quảng cáo chi tiết về dịch vụ điều tra, hoạt động thám tử tư.

Để hút khách, nhiều quảng bá cũng phô bày các công cụ hỗ trợ tinh vi được sử dụng trong các hoạt động đặc biệt mà chỉ các cơ quan chức năng quân đội, công an mới có phép sử dụng.

Tra cứu địa chỉ theo website, chúng tôi dễ dàng tìm được các trụ sở doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực này. Ở TPHCM có ít nhất 5 công ty, còn tại Hà Nội có gần 10.

Liên lạc qua số điện thoại di động lưu trên địa chỉ website của Cty thám tử tư L.G hay còn gọi là Cty thám tử tư V.M, chúng tôi nghe giọng một người đàn ông xưng là lãnh đạo doanh nghiệp này, giới thiệu các loại hình dịch vụ điều tra, truy tìm và thu thập các chứng cứ….

Khi nghe nói chúng tôi muốn thuê dịch vụ điều tra người vợ có dấu hiệu ngoại tình nhưng đang công tác ở Singapore, ông ta nhận lời ngay: “Chuyện này dễ ợt. Cty chúng tôi có cả chi nhánh khu vực Bắc Mỹ (?) nên làm vụ này ở bên đó vẫn OK, chứ nói gì các quốc gia vùng Đông Nam Á. Vì hiện tại khu vực này được miễn visa nhập cảnh nên nhân viên chúng tôi đi lại dễ dàng. Chỉ khó ở khu vực châu Âu và Úc thôi”.

Người đàn ông nói xong, hẹn chúng tôi gặp ở văn phòng Cty L.G để bàn thủ tục ký kết hợp đồng. Ông ta còn dặn rằng, nhớ mang theo ảnh vợ cùng địa chỉ nơi cư ngụ và một số thông tin liên quan đến cái gọi là… dấu hiệu ngoại tình, để ông ta lên kế hoạch.

Theo thỏa thuận, phía Cty L.G sẽ tạm nhận tiền cọc để đảm bảo giao dịch, khi nào có kết quả, chứng minh được bằng hình ảnh chứng cứ cụ thể về hành vi ngoại tình, bên L.G sẽ nhận tiền theo giá trị hợp đồng là 50 triệu đồng cùng với chi phí kèm theo, nếu phát sinh thêm việc đi qua nước khác…

Vào website của Cty L.G, khách hàng dễ bị thuyết phục bởi ngoài thông tin giới thiệu chức năng hoạt động, trên website của doanh nghiệp này còn trưng bày nhiều hình ảnh khiến bất cứ ai xem qua đều ngợp vì tính quy mô lẫn phong cách chuyên nghiệp của nhà cung cấp dịch vụ. Ngoài ra, còn có loạt bài của một tờ báo về hoạt động có kết quả của L.G.

Nhiều website của các Cty thám tử tư khác cũng phô diễn tương tự. Thậm chí Cty Thám tử tư KGB còn giải thích nghĩa của cụm từ “KGB”, là tên viết tắt của cơ quan Thông tin Xô Viết – một cơ quan đầy danh tiếng (?!).

Doanh nghiệp này cũng chẳng ngại ngùng đăng biểu trưng của KGB (thực chất là cơ quan An ninh quốc gia Liên Xô cũ). Còn dịch vụ Thám tử tư Sài Gòn thì có hệ thống website hoành tráng với năm địa chỉ tên miền.

Thám tử tư Sài Gòn còn nêu trong dấu ngoặc đơn hay chữ viết tắt (T&T). Cần lưu ý là thực tế có Cty T&T, một doanh nghiệp chuyên cung cấp dịch vụ bảo vệ, cung ứng thiết bị phòng cháy chữa cháy và công cụ hỗ trợ thuộc CA TPHCM (!). Ngoài ra còn nhiều cái tên công ty nghe rất kêu như Thám tử tư triệu đô; Tìm kiếm và cung cấp thông tin Á Đông -Thám tử 07; Thám tử X.…

Lờn thuốc?!

Trang web của Cty Thám tử KGB đăng cả logo của cơ quan tình báo KGB –Liên Xô cũ. Ảnh T.H.V
Theo xác minh của Tiền Phong, hiện tại chỉ có một doanh nghiệp được cấp phép hoạt động dịch vụ điều tra, thám tử tư là Cty TNHH Điều tra và bảo vệ -V (VPI) có trụ sở tại Hà Nội, thành lập vào năm 2000.

Thực tế, sau khi VPI ra đời, do đây là lĩnh vực hoạt động kinh doanh dịch vụ được xem là nhạy cảm, nên đã có một số quy định được đưa ra, thực chất là cấm hoạt động điều tra, thám tử tư.

Trong các nghị định 108 (năm 2006), 139 (năm 2007) hướng dẫn chi tiết thi hành một số điều của Luật Doanh nghiệp, những ngành nghề sau bị cấm kinh doanh: sản xuất, chế biến các chất ma túy; dịch vụ điều tra bí mật xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân; thám tử tư và điều tra. Ba loại dịch vụ trên bị xem là gây phương hại đến quốc phòng, an ninh quốc gia và lợi ích công cộng.

Và, rõ nhất là Nghị định 52 ký tháng 4/2008, về quản lý kinh doanh dịch vụ bảo vệ, tại Điều 8, có nêu, đối với doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ bảo vệ và nhân viên của doanh nghiệp cấm tiến hành các hoạt động vũ trang, hoạt động điều tra, thám tử tư dưới mọi hình thức và trang bị, sử dụng trái phép các loại vũ khí, công cụ hỗ trợ.

Thế nhưng qua những ghi nhận trên, các dịch vụ hoạt động thám tử tư vẫn nở rộ một cách công khai, dường như biện pháp chế tài bị lờn thuốc.

Từ sau khi có Nghị định 108 cho đến nay, tại TPHCM chỉ có một trường hợp doanh nghiệp đăng quảng cáo công khai hoạt động dịch vụ thám tử tư bị UBND TPHCM thổi còi. Đó là Cty TNHH Dịch vụ Trinh Thám, được cấp giấy phép thành lập vào tháng 9/2006 với chức năng hoạt động: dịch vụ tiếp thị, nghiên cứu thị trường, dịch vụ cung cấp thông tin kinh tế, khoa học kỹ thuật.

Không tuyên truyền lộ liễu như các doanh nghiệp đã nói ở trên, Cty này chỉ quảng cáo bằng thư ngỏ và trên website với nội dung: chuyên làm dịch vụ điều tra, cung cấp thông tin, bao gồm theo dõi giám sát, xác minh vợ, chồng, người yêu có ngoại tình hay không; điều tra lý lịch người xin việc xem gia cảnh, năng lực, đạo đức thế nào; điều tra đối tác làm ăn; điều tra trộm cắp trong nội bộ…

Chỉ đạo các sở, ngành xử lý Cty Trinh Thám, UBND TPHCM chỉ rõ việc quảng cáo ngành nghề không nằm trong giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh là trái với quy định của pháp luật. Với tinh thần chỉ đạo này, UBND TPHCM muốn làm nghiêm với các công ty hoạt động thám tử tư. Tuy nhiên, đâu chỉ có mỗi Cty Trinh Thám!?

Nên mở hay trói?
Đa số ý kiến cho rằng tìm kiếm, thu thập thông tin kiểu thám tử là cần thiết và xã hội có nhu cầu thật sự về dịch vụ này, do đó rất khó cấm trên thực tế. Nhiều văn phòng luật sư đại diện quyền sở hữu trí tuệ hiện nay đã được các tập đoàn đa quốc gia tín nhiệm ký hợp đồng dài hạn nhằm truy kiếm thông tin, xác nhận bằng chứng hàng giả hàng nhái sản phẩm của họ.

Những thông tin từ các văn phòng này đã được chuyển cho phía quản lý thị trường hay cơ quan điều tra để truy cứu trách nhiệm về việc vi phạm quyền sở hữu trí tuệ.

Ngoài ra không ít trường hợp những người lưu lạc, qua các dịch vụ truy tìm thông tin đã tìm lại được gia đình… Việc cung cấp những thông tin chính xác về tình trạng tài chính của đối tác mà các doanh nghiệp muốn ký kết làm ăn, liên doanh nhằm tránh rủi ro hay lừa đảo trên thực tế là rất cần thiết. Thực tế những cái được của dịch vụ thám tử tư là rất nhiều.

Trước nhu cầu của đời sống, nhiều doanh nghiệp đã lách luật bằng cách đăng ký kinh doanh dịch vụ cung cấp thông tin. Muốn đạt được kết quả cung cấp thì cũng phải thực thi các công đoạn của hoạt động thám tử, nghĩa là phải săn tìm, thu thập các chứng cứ. Cơ quan quản lý khó có thể bắt bẻ doanh nghiệp!

Ông Nguyễn Hữu Vinh – Giám đốc VPI cho rằng, trong nền kinh tế thị trường, hoạt động thám tử tư, thu thập thông tin cần phải được mở kèm theo các điều kiện thật chặt chẽ để dịch vụ này hoạt động theo đúng đường, đúng lối.

Như vậy sẽ đảm bảo quyền lợi cho những doanh nghiệp muốn kinh doanh lĩnh vực này và các khách hàng của họ mà Nhà nước cũng không mất một khoản thuế đáng kể do lĩnh vực này mang lại. Cấm chỉ khiến các doanh nghiệp lách luật mà thôi.
Theo Tiền Phong

Read Full Post »

Goolam Monsoor, thám tử tư hay như cách gọi trong nghề là “ARP” (tức là “nhân viên điều tra tư nhân”), nói về nghề thám tử hiện đại như sau: “Bạn có thể hình dung là người ta sẽ biết tất cả mọi chuyện trên đời chỉ với vài động tác nhấp chuột… Hãy cho tôi 2 giờ tôi sẽ có được mọi thông tin về bạn. Nghề nghiệp của chúng tôi được đánh giá bằng thời gian. Trước kia thám tử ngồi xe đạp để theo dõi ai đó, nhưng bây giờ họ chỉ sử dụng Internet và hệ thống vệ tinh là xong”.

Yves Conversano, Giám đốc Trung tâm đào tạo thám tử tư ở Pháp (IFAR) có lời khuyên đầu tiên dành cho học viên theo nghề: “Hãy tham khảo những trang trắng trên Internet. Hoàn toàn hợp pháp và hiệu quả đến không ngờ”.

Ví dụ, để biết tên của chủ một doanh nghiệp thì chỉ cần gõ vào trang Infogreffe.fr là xong. Ngày nay, Internet đã làm đơn giản hóa những cuộc tìm kiếm. Hệ thống định vị toàn cầu GPS cũng cải thiện cuộc sống thường ngày của thám tử tư.

Một chuyên gia về hôn nhân gia đình giải thích: “Hiện nay thám tử không còn phải ngồi suốt nhiều giờ liên tục trong xe để theo dõi vợ của một người chồng ghen tuông. Với GPS, thám tử có thể dễ dàng lần theo mọi sự di chuyển của người đàn bà này theo hợp đồng của khách hàng”.

Tuy nhiên, cuộc cách mạng mới nhất trong nghề ARP là những mạng xã hội như Facebook hay Copains. “Đó là một công cụ làm việc. Khi bắt đầu tiến hành điều tra, người ta sẽ xác định xem đối tượng có lý lịch trên Facebook hay không”, một thám tử trẻ mới ra trường nói.

Nhưng, do tiêu chí của nghề nghiệp, thám tử điều tra bắt buộc sau đó phải thẩm tra lại toàn bộ những thông tin thu lượm được trên net. Đây là vấn đề nguyên tắc và thói quen nghề nghiệp. Theo đánh giá của các thám tử tư, Facebook rất hiệu quả và thậm chí có ích hơn cả hồ sơ cảnh sát.

Tính chất nghề nghiệp là “bí mật”, như Arnaud Pelletier – người điều hành Công ty Điều tra tư nhân Leprivé ở Enghien-les-Bains (Val-d’Oise) nói. Mọi thông tin cá nhân của khách hàng phải được giữ kín. Và, công việc điều tra của thám tử tư rất bao quát. Một người chồng ghen tuông muốn biết tường tận từng đường đi nước bước của vợ. Một chính khách muốn sở hữu thông tin về đối thủ. Một doanh nhân yêu cầu cung cấp bí mật của đối tác làm ăn v.v…

Nữ thám tử làm việc “rất hiệu quả” trong những cuộc điều tra về quan hệ láng giềng, mặc dù quân số của họ là rất ít (80% là nam giới). Trong danh mục “nghề nghiệp” (chiếm 1/3 hoạt động) của Công ty điều tra tư nhân Leprivé, Arnaud Pelletier phải xử lý trường hợp một doanh nhân bị đối tác không tôn trọng điều khoản không – cạnh tranh. Trong trường hợp này, vụ việc sẽ kết thúc ở tòa án.

Khi xảy ra trận dịch bò điên ở châu Âu, Công ty Leprivé của Arnaud Pelletier đã tổ chức “những khóa huấn luyện” về quản lý cuộc khủng hoảng cho những người có trách nhiệm. Từ khi nổ ra cuộc khủng hoảng tài chính, một công ty đã yêu cầu Leprivé theo dõi về tình hình tài chính của họ trong ngân hàng, đánh giá sự tiến bộ và lập báo cáo hàng ngày. Công ty Leprivé cũng nhận điều tra về tính xác thực của lý lịch cho những nhà tuyển dụng.

Về điều tra các vụ ngoại tình cũng như về cá nhân, các vấn đề trong gia đình v.v… (chiếm 1/3 trong hoạt động) của công ty, Pelletier nói: “Cách tốt nhất để biết hành động của đối tượng điều tra vẫn là sự theo dõi. Tức là chờ đợi. Để có được thông tin trong 20 giây thám tử phải chờ đợi 8 giờ”.

Những bậc cha mẹ lo lắng về sự thay đổi hành vi của đứa con mới lớn của họ và nhờ mạng lưới “điệp viên” của thám tử mà họ khám phá quý tử của mình lạc lối vào những bang hội hè phố. Với chứng cứ trong tay (do thám tử cung cấp), họ nhờ cảnh sát can thiệp.

Ngoại tình cũng là một lĩnh vực điều tra phức tạp của Công ty Leprivé. Thám tử theo dõi và ghi nhận một người vợ đi ăn trưa và thuê phòng khách sạn với một người đàn ông không phải chồng mình. Tất cả chi tiết đều được trình bày cẩn thận trong các bản báo cáo, từng giờ một, kèm theo hình ảnh chứng minh. Sau đó mọi thông tin thu thập được của thám tử sẽ là hồ sơ của luật sư.

Nhưng, còn có vấn đề tâm lý trong điều tra tư nhân và sự khó khăn lớn nhất của thám tử là phải xác định đâu là sự thật hay chỉ là sự nghi ngờ bâng quơ của khách hàng.

1/3 cuối cùng trong hoạt động của Công ty Leprivé liên quan đến tình báo kinh tế và trong tương lai tỉ lệ này có thể sẽ còn tăng mạnh. Đó là những cuộc điều tra nhằm vào những tổng giám đốc, giám đốc phụ trách nhân sự hay luật sư của doanh nghiệp v.v… Tuy nhiên, theo nữ chủ nhân của Duluc Détetive, đôi khi công ty điều tra tư nhân phải từ chối một số nhiệm vụ – như đối với những khách hàng không ổn định về tâm lý hay yêu cầu thiếu tính đạo đức…

Sau Thế chiến II, chỉ có chừng chục thám tử tư hoạt động ở Paris, nhưng hiện nay có không dưới 300 thám tử trong thành phố. Do đó, tình hình cạnh tranh càng trở nên gay gắt trong khi ngày càng hiếm khách hàng do hậu quả của khủng hoảng tài chính toàn cầu.

Ngoài ra, còn có cuộc chiến về giá cả. Nói chung, bảng giá dao động trong khoảng 70 và 100 euro/giờ điều tra. Năm 2008, lĩnh vực điều tra tư nhân đã thu hút sự đầu quân của hơn 1.000 ứng viên, trong số đó bao gồm cả số hiến binh hay cảnh sát về hưu, giáo sư, cựu nhân viên điều tra của chính quyền… Tuy nhiên, luật pháp cấm những cựu cảnh sát hay đặc vụ điều tra tư nhân trong vòng 5 năm sau khi về hưu nhằm tránh mọi sự “thông đồng” có thể xảy ra

Read Full Post »

Google lưu giữ thông tin, dấu vết của hàng triệu cá nhân và khá “vô tư” trong việc cung cấp dữ liệu, nên khiến người ta vừa thích thú, vừa e ngại.
Ở Việt Nam, nếu ai đó đặt câu hỏi, thì bạn bè thường hỏi lại: “thế đã “gúc” chưa?”. “Gúc” ở đây là dùng Google để tìm kiếm thông tin. Trên các diễn đàn, không ít cá nhân đánh đồng trình độ “gúc” của một người với độ thuyết phục trong thông tin mà người đó cung cấp.

Read Full Post »

Tại nhiều nước trên thế giới, nghề thám tử tư là một nghề được nhà nước công nhận như bao nhiêu ngành nghề khác. Tại các nước này, không ai đặt ra câu hỏi có nên công nhận nghề thám tử tư hay không mà người ta quan tâm đến chuyện làm thế nào để hoạt động của thám tử không đi quá khuôn khổ luật pháp.

Read Full Post »

Richard Martinez bước vào hộp đêm một mình và ngay lập tức tiếp cận một người phụ nữ để tán tỉnh và đưa ra những lời đường mật. Từ tốn, lịch lãm và không quá nóng bỏng, anh bắt chuyện rồi trao đổi số điện thoại cho lần hẹn hò sau.

Read Full Post »